Anh: Chúng ta gặp nhau ở nơi gian khó nhất!
Em nghe mà xót lòng, trái tim cứ rung rinh liên hồi. Cũng bởi câu nói của anh rất tình, mà em thấy đất nước mình sao lắm gian lao. 40 thế kỷ cùng nhau ra trận đến bây giờ phận người vẫn long đong giữ nước.
Em vẫn nhớ những cái ôm rất vội, anh khẽ cười và nói "đời lính là vậy, có gì đâu mà khóc". Nghe một chút chua cay, một chút mất mát và đằng sau nó là rất nhiều oán hận.
Em sẽ chờ những cuộc hẹn rất xa, "gặp nhau giữa Sài Gòn" phồn hoa đô thị rồi "anh lại ra khơi/ Mây treo ngang trời những cánh buồm trắng..."
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét